3 bài văn Tả ông nội của em hay nhất

Tả ông nội của em – bài viết số 1:

Trong gia đình, người em yêu quý nhất là ông nội. Ông luôn dành cho em tình yêu vô bờ bến và chỉ bảo cho em những điều hay lẽ phải.

Ông nội em năm nay 70 tuổi. Dáng ông dong dỏng cao. Da ông nội ngăm đen và điểm những nếp nhăn củ tuổi già.Mái tóc ông bạc trắng nhưng đám mây bồng bềnh. Ông nội em hiền lành, ít nói. Chiều chiều, ông thường đọc thơ và dạy em chơi những trò chơi dân gian thú vị.

Mỗi buổi sáng, ông nội em dậy rất sớm. Ông dành khoảng 30 phút để đi tập thể dục. Vì chăm chỉ tập thể dục nên tuổi ông dù đã cao nhưng ông vẫn rất khỏe mạnh. Tập xong, ông về đánh thức em dậy đi học. Ông thường chở em đi học trên chiếc xe đạp cũ, trên đường đi em thường tâm sự với ông những điều em còn thắc mắc, lần nào cũng vậy ông luôn giải đáp tận tình và cho em những lời khuyên đúng đắn.

Ông nội em là người ông vô cùng đáng kính trọng của em. Em yêu quý và biết ơn ông nội của em nhiều lắm. Mong rằng, khi lớn lên em đạt được mơ ước của mình và làm người công dân tốt để ông nội vui lòng.

Tả ông nội của em – bài viết số 2:

Gia đình em ở cùng ông nội. Ông năm nay 60 tuổi rồi. Ông là người duy nhất trong nhà không làm gì cả. Lúc nào ông cũng nằm ườn ra ghế sofa xem ti vi và tính tính mấy ô số. Bố em gọi ông vào ăn cơm thì ông bảo “tao xem tí đã, chúng mày ăn trước đi”.

Bài văn tả ông nội

Bài văn tả ông nội

Ông rất chiều chuộng em. Khi đi học về ông cho em xem máy tính. Nghe tiếng xe của bố về đến cổng là ông bảo “có tắt máy tính đi không, bố mày về nó đánh cho nhừ đòn”. Thỉnh thoảng ông vẫn ngồi kê bàn tính tính mấy con số, em mà mở ti vi thì ông quát “thằng kia, mày có tắt ngay đi không, tối mà tạch lô thì mày nhừ đòn”.

Đọc thêm  Tả lại quang cảnh buổi kết nạp vào Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh.

Em sợ quá chạy vào phòng. Tí ông lại vào cho em mười nghìn và bảo “ông cho tiền mai đi học mua xúc xích, cấm không được nói với bố mày chuyện hôm qua ông trúng lô”. Em rất yêu quý ông.

Tả ông nội của em – bài viết số 3:

Trong gia đình em, người em yêu quí nhất là ông nội. Ông em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mái tóc ông bạc trắng như cước. Vầng trán cao và rộng trên đôi mắt không còn tinh anh như trước nữa. Dáng người ông dong dỏng cao. Mặc cho đã ngoài bảy lần xuân xanh, ông vẫn đi lại rất nhanh nhẹn và hoạt bát. Hằng ngày, ông chở em đến trường và cuối mỗi buổi học lại đón em về nhà. Ông là người rất vui tính. Ông thường kể cho chúng em nghe những câu chuyện ngày xưa, về thời ông đi kháng chiến. Biết bao nhiêu là những câu chuyện cảm động và đầy anh dũng của cha ông một thời nhọc nhằn khói lửa. Ông nội em là một người yêu cây cối. Ông có một khu vườn nhỏ trước nhà. Ở đó, ông trồng nào là cam, nào là bưởi, nào là những hoa hồng, hoa cúc. Chiều chiều, ông ra thăm vườn, bắt sâu cho lá, tưới nước cho hoa, cắt lá, tỉa cành. Ngắm nhìn ông làm vườn với tất cả say mê và sự vui thích, em cũng muốn sau này trở thành một kĩ sư trồng trọt, để phát minh ra những giống cây trồng mới đem về tặng ông tô sắc cho gia tài bé nhỏ của ông nội. Hằng ngày, sống gắn bó bên ông song có một kỉ niệm mà em nhớ mãi. Đó là một ngày trời mưa tầm tã. Mưa xối xả. Sau ba hồi trống kết thúc buổi học vang lên, hùa theo đám bạn, em không đứng đợi ông ở phòng bảo vệ nhưu thường lệ mà chạy đi ra ngoài đường. Khi ông đến cổng trường, không thấy em thì rất lo lắng. mặc trời mưa rất lớn, ông mải miết đi tìm em. Sau ngày hôm ấy, ông vì bị dính nước mưa nên bị cảm nặng. Ngồi bên giường ông mà em cảm thấy hối lỗi vô cùng. Lúc ấy, ông nhẹ nhàng cầm lấy tay em và nói : “ Ông không sao cháu gái ngoan của ông ạ!”. Em rất yêu ông nội của em.

Đọc thêm  Hãy viết bài văn miêu tả hàng phượng vĩ và tiếng ve kêu vào một ngày mùa hè.

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *