Tả một cô hoặc chú cán bộ y tế đang chăm sóc người bệnh

Tả một cô hoặc chú cán bộ y tế đang chăm sóc người bệnh – bài viết số 1:

Các bạn có thấy sợ khi đi tiêm không? Chắc chắn sẽ có nhiều bạn có cảm giác đó thậm chí còn khóc khi bị tiêm. Tôi cũng thấy sợ mỗi khi phải đi tiêm nhưng mà tôi đã vượt qua sự sợ hãi đó một cách rất nhẹ nhàng. Bởi có một bác sĩ đã giúp tôi làm nên điều “kì diệu” đó.

Chủ nhật tuần trước tôi đã không ngủ trưa mà trốn mẹ đi chơi giữa trời nắng gắt và tôi đã bị sốt cao. Mẹ tôi phải đưa tôi vào viện khám. Tôi sốt, đầu tôi như muốn vỡ tung, toàn thân mệt mỏi, khó chịu. Khi tôi nằm trên giường bệnh có một cô bác sĩ hiền từ đã chăm sóc cho tôi. Bác sĩ xuất hiện với áo bờ lu trắng, đầu đội mũ vải trắng tiến đến nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh tôi, đặt bàn tay lên trán tôi, hướng dẫn tôi cách cặp nhiệt độ rồi đeo ống nghe để kiểm tra nhịp tim của tôi. Một lúc sau cô rút cặp nhiệt độ xoa đầu tôi nói với mẹ tôi: “Chị cứ yên tâm cháu chỉ bị viêm họng, cảm sốt nhẹ thôi tôi sẽ kê đơn thuốc rồi tiêm cho cháu để cháu nhanh khỏi, chị không phải lo lắng đâu”. Nghe thấy vậy tôi rất sợ, chỉ cần nghĩ đến hình ảnh mũi kim tiêm nhọn hoắt là tôi đã toát mồ hôi cảm tưởng như khỏi bệnh rồi. Dường như cảm nhận được điều đó cô bác sĩ đã động viên tôi: “Mạnh mẽ lên nào cháu bé, cô tin là cháu sẽ làm được, cô sẽ làm rất nhẹ thôi và không đau đầu nên cháu yên tâm nhé!” Cô lấy thuốc từ trong một chiếc hộp kiểm tra kĩ lưỡng rồi bằng những động tác thuần thục cô khéo léo hút thuốc vào xi-lanh. Cô đưa chiếc panh kẹp bông thấm vào cồn thoa lên bắp tay tôi nhìn tôi rất trìu mến . Tôi nhắm mắt mím môi chịu đựng. Cô thận trọng đưa mũi kim để tiêm vào tay tôi. Tôi cảm nhận sự buốt nhói trên tay khi cô tiêm. Tiêm xong mũi kim được rút ra, cô bác sĩ nhẹ nhàng xoa lên chỗ đau cho thuốc tan dần rồi mỉm cười trò chuyện với tôi: “Thấy chưa cô đã nói rồi mà không đau đúng không. Cháu phải tiem thì mới nhanh khỏi và nhanh đi học được chứ. Cháu là một cô bé rất ngoan và đáng yêu!” Tiêm cho tôi xong vẫn sự nhẹ nhàng ấy cô lui tới những giường bệnh khác lần lượt khám cho từng bệnh nhân, nói chuyện vui vẻ với họ giúp họ xua tan đi cảm giác lo sợ mà bệnh tật mang đến

Bằng sự chăm sóc ân cần và cẩn thận của cô bác sĩ chỉ hai ngày sau đó tôi đã khỏi bệnh. Sau lần đó tôi càng thấm thía hơn câu nói “thầy thuốc như mẹ hiền” và càng thêm yêu quý và cảm phục những cô, chú bác sĩ nhiều hơn.

Tả một cô hoặc chú cán bộ y tế đang chăm sóc người bệnh – bài viết số 2:

Trong cuộc sống ai cũng muốn mình khỏe mạnh, không bị bệnh tật ốm yếu. Em cũng rất sợ bị ốm và rất sợ bác sĩ . Nhưng người đã làm em có suy nghĩ khác và yêu quý nghề đó hơn chính là bác sĩ Hạnh người đã chăm sóc cho em khi em khi em bị ốm virut phảo vào bệnh viện điều trị.

Đọc thêm  Tả cảnh đêm trăng mà em cho là thú vị nhất

Một cơn sốt dữ dội làm người em nóng bừng lên, toát mồ hôi và em không ăn được gì cả. Đêm hôm đó bố mẹ đã đưa em đến bệnh viện gần nhà. Dù đã khuya rồi nhưng bác sĩ Hạnh và các y tá khác vẫn túc trực ở bệnh viện. Em được bố mẹ và các cô y tá đưa lên giường bệnh và được bác sĩ Hạnh khám và chăm sóc tận tình.

Tả một cô hoặc chú cán bộ y tế đang chăm sóc người bệnh

Tả một cô hoặc chú cán bộ y tế đang chăm sóc người bệnh

Bác sĩ Hạnh có dáng người dong dỏng cao, gương mặt hình trái xoan trông rất nhanh nhẹn và hoạt bát. Bác có mái tóc dài ngang lưng được bện gọn gang phía sau lưng. Trên đầu có đội chiếc mũ màu trắng tinh và mặc trên người chiếc áo trắng mà em được cô giáo dạy đó chính là áo blu trông rất đẹp. Chiếc áo blu trắng dài đến đầu gối này được tất cả các bác sĩ ở đây đều mặc giống nhau, nhưng em thấy bác sĩ Hạnh mặc đẹp nhất. Ở cổ bác có đeo ống tai nghe để có thể kiểm tra sức khỏe của các bệnh nhân.

Em được bác sĩ Hạnh lấy ống tai nghe nghe nhịp tim, bác lấy trong túi ra một chiếc đèn pin nhỏ soi, tay trái từ từ mở mắt em còn tay kia soi chiếc đèn pin vào mắt như kiểm tra gì đó. Bác sĩ còn lấy mấy đo huyết áp về đo huyết áp cho em. Nhẹ nhàng kẹp vào nách em chiếc kẹp nhiệt độ và nói với giọng nói rất trìu mến và ấm áp: “ Cháu giữ chặt rồi mười lăm phút sau bác quay lại nhé” rồi nở một nự cười thật tươi. Dáng người nhỏ nhắn cao gầy ấy đi qua các giường bệnh khác có các bạn tầm tuổi em hỏi han tình hình, đo nhịp tim cho các bệnh nhân khác và không quên dặn “ Nếu có gì bất thường nhớ báo cho chúng tôi nhé”. Dù đã rất mệt mỏi nhưng bác vẫn chăm sóc cho em và những bệnh nhân khác rất tận tình và chu đáo. Cô giáo em bảo : “lương y như từ mẫu”, bác sĩ chăm sóc bệnh nhân như một người mẹ hiền vậy.

Em rất sợ kim tiêm, mỗi lần đi tiêm là mếu máo ôm chặt lấy mẹ. Nhưng một tuần bbij sốt virut và điều trị ở bệnh viện em đã không còn sợ tiêm nữa. Mỗi ngày em phải tiêm một lần, những ngày đầu còn mếu máo, sợ phát khóc. Nhưng được bác sĩ Hạnh tiêm em dường như không còn sợ nữa. Vào ngồi tiêm bác bảo mẹ giữ tay em rồi hỏi em bao nhiêu là chuyện, làm em cứ mải nhìn bác, cuốn hút theo nụ cười của bác và rồi khi nhận thấy hơi đau thì đã tiêm sắp xong rồi. Bác mỉm cười và nói: “ Xong rồi nhé, không đau phải không cháu?”.  Em cảm thấy không còn căng thẳng và lo sợ nữa. Bác sĩ Hạnh luôn động viên và an ủi em và các bạn khác.

Trong suốt một tuần nằm viện được bác sĩ Hạnh và các cô y tá ở đây tận tình chăm sóc em rất biết ơn họ và đặc biệt là bác sĩ Hạnh. Bác là người đã cho em thấy được em mạnh mẽ đến nhường nào, không còn sợ đau mỗi khi đi tiêm nữa. Dù bây giờ không còn gặp bác sĩ nhưng em vẫn luôn nhớ nụ cười thân thiện và sự chăm sóc tận tình của bác. Em sẽ cố gắng học hành thật tốt và mong muốn sau này sẽ trở thành một bác sĩ chữa bệnh cho mọi người.

Đọc thêm  Tả hình dáng và tính nết ngây thơ của em bé đang tập đi, tập nói

Tả một cô hoặc chú cán bộ y tế đang chăm sóc người bệnh – bài viết số 3:

Hôm nay, em bị sốt, mẹ cho em xuống trạm y tế của xã để khám và lấy thuốc cho em. Ở trạm ý tế có rất nhiều cô chú y tá và bác sĩ. Nhưng em ấn tượng nhất là cô bác sĩ đến khám cho em.

Từ xa, em đã nhìn thấy cô, cô rất xinh. Thân hình cô cao và rất cân đối. Cô có một nước da trắng hồng. Trông cô vẫn còn trẻ lắm chắc chỉ khoảng bằng tuổi chị của em. Với một mái tóc dài ngang vai được cô buộc gọn lại ở đằng sau. Lúc nào em cũng thấy cô ấy cười nói rất vui vẻ và hòa đồng với các bác sĩ ở trạm cũng như các bệnh nhân. Nụ cười của cô tươi lắm, và duyên nữa. Đôi mắt đen, tròn ánh lên vẻ phúc hậu. Cô đi những bước đi thật uyển chuyển. Là một bác sĩ, nên cô mặc trên mình một một quần áo màu trắng, đồng phục của bên y tế thì phải và trên đầu cô đội một chiếc mũ cũng màu trắng nữa. Trên cổ cô bác sĩ có đeo một ống tai nghe để khám bệnh cho bệnh nhân.

Từ xa, cô bước lại phía em. Cô bác sĩ nở nụ cười rất tươi như để trấn an tâm lí của em, vì khi ấy em rất sợ. Từ trước tới giờ em rất sợ đi gặp bác sĩ, lần nào phải đi xuống trạm y tế là đều sợ hãi ý. Cô bác sĩ lại tiếp tục nhìn em và nói với em rằng mọi thứ sẽ ổn thôi, cô chỉ khám một chút là sẽ xong ngay thôi sẽ không hề đau đớn gì đâu. Cô nhìn em với ánh mắt hiền từ của một vị lương y, người ta nói “lương y như từ mẫu” quả không sai tẹo nào. Với chiếc ống tai nghe để khám mà bác sĩ đeo trên cổ, cô ấy bắt đầu đeo vào tai và khám cho em. Lúc đầu em sợ lắm, người cứ run lên và tim đập nhanh quá, khiến bác sĩ không thể khám được. Cô ấy không hề tỏ ra cáu bẳn hay thái độ khó chịu gì cả, mà chỉ ân cần động viên và trấn tĩnh tinh thần em, cuối cùng em cũng bớt run hơn. Cô ấy cho em cặp nhiệt độ vì người em rất nóng. Một lúc sau, sau khi đã kiểm tra xong cô ấy nói với em rằng “thấy chưa nào, cô đã kiểm tra xong mà không có đau chút nào cả, lần sau không được sợ hãi nữa nhé”.

Đó có lẽ là lần đầu em xuống trạm y tế mà có thể bớt sợ hãi như vậy, có lẽ là do cô bác sĩ đã động viên em. Em cảm thấy cô ấy rất tốt bụng và ân cần với bệnh nhân, đặc biệt là có thái độ lo lắng quan tâm sát sao đến bệnh nhân. Cô ấy để lại ấn tượng rất tốt trong lòng em.

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *