Tả hình dáng và tính nết ngây thơ của em bé đang tập đi, tập nói

Tả hình dáng và tính nết ngây thơ của em bé đang tập đi, tập nói – bài viết số 1:

Ở cạnh nhà em là nhà chị Kim. Chị có một cô con gái được một tuổi rất xinh xắn và dễ thương. Mọi người ai cũng yêu mến bé và gọi bé với cái tên thân thương là “Bông”

Hàng ngày, mỗi khi em có thời gian rảnh là em lại sang chơi với Bông. Bông có tên thật là Tú Uyên nhưng mọi người lại thường gọi bé bằng tên yêu là “Bông”. Bông như một cô búp bê nhỏ nhắn, đáng yêu. Nhiều lúc như có gì vui lắm bé cứ nói bi ba bi bô mà không ai hiểu được là bé đang nói điều gì. Những lúc như thế ai cũng phải cười vì bé và càng yêu bé hơn. Cái miệng nhỏ xíu của bé luôn luôn cười tươi làm lộ rõ mấy chiếc răng đang nhú như những hạt ngô non. Bé rất thông minh. Khi người lớn dạy bé một điều gì đó thì bé tiếp thu rất nhanh. Bé có sự thể hiện tình cảm của mình với người khác một cách rất yêu. Khi em  vẫy tay chào tạm biệt bé thì bé đến ôm cổ thơm em một cái rồi lại nghiêng nghiêng đôi má phính, trắng hồng để chờ đợi cái thơm hôn từ em.

Được mẹ mua cho một chiếc vòng tay mới, gặp em bé liền khua khua cái tay như muốn khoe món quà được mẹ mua với em. Bước đi của bé còn chưa vững nhưng bé không muốn ai dắt tay mình. Thấy em sang chơi bé đang ngồi trên giường liền tụt xuống dò dẫm từng bước, vịn vào thành giường bước tới chỗ em vẫy vẫy tay chào, cười khúc khích miệng gọi líu ríu: “Cô S…e…n” (Cô Sen)

Tả hình dáng và tính nết ngây thơ của em bé đang tập đi, tập nói

Tả hình dáng và tính nết ngây thơ của em bé đang tập đi, tập nói

Bé Bông như một thiên thần nhỏ mà ai trông thấy bé cũng chỉ muốn ôm chầm và âu yếm bé. Sự thơ ngây, hồn nhiên của bé thể hiện trong từng bước đi chập chững, trong từng cử chỉ “ngộ ngộ”, trong từng cái hôn yêu thương mà bé dành cho em. Em rất yêu và quý bé Tú Uyên!

Đọc thêm  Tả lại cảnh đêm Trung thu rước đèn vui chơi.

Tả hình dáng và tính nết ngây thơ của em bé đang tập đi, tập nói – bài viết số 2:

“Bé bé bằng bông, hai má hồng hồng,..”. Đó là tiếng hát ngọng nghịu của bé Cúc Phương. Bé đang ở tuổi tập đi, tập nói. Cúc Phương là cháu goi em bằng cô.
Bé Cúc Phương có thân hình nhỏ nhắn nhưng bụ bẫm và rất dễ thương. Bé có làn da trắng hồng, nõn nà, để lộ những mạch máu nhỏ li ti trên khuôn mặt. Nhìn bé, ai cũng muốn ôm bé vào lòng mà hôn lên đôi má phúng phình của bé. Đầu bé Cúc Phương thon nhỏ như trái dừa xiêm, tóc đen và xoắn tròn. Đôi mắt to đen, tròn như hai hạt nhãn. Mũi bé hơi cao và cái miệng chúm chím thật dễ thương. Chân mày dài, mờ mờ cong cong cùng với đôi môi hồng như có ai thoa son. Đôi cánh tay bé tròn tựa như ống chỉ đầy nguyên. Bàn tay, bàn chân năm ngón mũm mĩm, xinh xinh. Em thích cầm đôi bàn tay bé, vỗ vào má lúc em bế Cúc Phương lên. Bé đi chưa vững vậy mà bé rất thích chạy. Đôi lức bé còn đòi chơi lò cò với chị. Mỗi khi mẹ đi chợ về, bé hay chạy ra đón, chân bước loạng choạng, hai tay vẫy vẫy, cười toét miệng gọi: “Mẹ… mẹ!”
Bé Phương hay hát, bạn em đến chơi cũng thường dạy bé hát. Bé hát đôi lần là nhớ được ngay. Nhìn cái miệng nhỏ xíu hay hát ca, đôi chân xinh xắn bước chưa vững, em thấy yêu bé Phương quá, cứ muốn cắn vào cái miệng bé mỗi lần bé ngồi lên xe gọi “i…o…i…o”
Cúc Phương là niềm vui của gia đình, vắng bé một buổi là em thấy nhà vắng hẳn đi. Mỗi lần đi học về, em thường chạy liền đi tìm bé. Em mong bé chóng lớn để được dẫn bé cùng đến trường khoe với các bạn em về đứa cháu dễ thương của mình.

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *