Phát biểu cảm nghĩ về câu ca dao: “Chiều chiều ra đứng ngõ sau – Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều”

Phát biểu cảm nghĩ về câu ca dao: “Chiều chiều ra đứng ngõ sau – Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều”

“Chiều chiều ra đứng ngõ sau

Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều”

Trên đây là câu ca dao nói về thân phận của người phụ nữ Việt Nam trong cuộc sống bất hạnh thời phong kiến xưa. Bao trùm lên đó là tâm trạng buồn đau, nhớ nhung da diết của cô con gái phải xa mẹ.

Vì hoàn cảnh, cô gái phải lây chồng xa, chịu nhiều tủi hờn, đau khổ vì không có quyền được lên tiếng trong cái xã hội không có quyền bình đẳng. Nỗi buồn cứ tiếp nối nỗi buồn, nỗi đau tha thiết mãi không nguôi khiến cho hằng ngày, hằng đêm cô mong nhớ đến mẹ, để rồi “chiều chiều”- thời điểm khi nắng hoàng hôn rải vàng trên làng xóm, cô lại lén lút ra “đứng ngõ sau”-không gian yên tĩnh chỉ có một mìn; kín đáo thầm lặng kìm nén cảm xúc. Điệp từ “chiều chiều”vừa diễn tả thời gian nhưng cũng diễn tả sự lặp lại thường xuyên, tức là cảm xúc của cô không chỉ bộc phát trong một thời khắc nào mà nó lặp đi lặp lại trong một thời gian dài.

Phát biểu cảm nghĩ về câu ca dao: “Chiều chiều ra đứng ngõ sau - Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều”

Phát biểu cảm nghĩ về câu ca dao: “Chiều chiều ra đứng ngõ sau – Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều”

Đó là thời khắc cô gạt hết mọi mệt nhọc, tủi hờn và gạt nhẹ cả giọt nước mắt. Sao mà cô đơn ? Sao mà lẻ loi? Từ sâu kín trong tâm hồn, cô thương người mẹ đang dần héo hon vì già nua, vì vất vả mà bản thân lại bất lực. Chỉ có thể ngồi đây “trông” xa xăm về nơi có mẹ yêu dấu của cô mà “quặn đau”. Giờ cô đã đi xa, đã là con của người ta, phải theo chồng, nghe theo ý định của gia đình chồng. Mẹ đã già mà giờ đây sớm trưa lụi hụi một mình. Nghĩ đến thôi mà sao cảm thấy xót xa, cảm thấy đau lòng.

Đọc thêm  Cảm nhận về nhân vật "tôi" trong truyện "Tôi đi học" của Thanh Tịnh.

Lúc này là lúc cô muốn gặp mẹ hơn bao giờ hết, giá mà có thể thoát khỏi nơi đây và đến ngay bên mẹ thì tốt biết bao. Nhưng tất cả phải kìm nén lại, dù trông về nơi ấy nhưng “ruột đau chín chiều”. Nỗi đau “chín chiều” là nỗi đau âm ỉ, dai dẳng làm héo mòn con người. Đây là vòng tròn định mệnh “chiều chiều”- “chín chiều”; cách sử dụng từ theo kết cấu vòng tròn của tác giả đã gợi lên tấn bi kịch của người phụ nữ :họ sẽ không bao giờ thoát khỏi cái khổ ấy, nỗi đau quặn thắt ấy. Cái điệp khúc ấy cứ âm vọng, khắc khoải trong không gian.

Có thể nói, bài ca dao là những âm thanh da diết về nỗi nhớ người mẹ hay rộng hơn là nỗi nhớ quê hương. Cả bài ca dao nhuốm đầy màu tâm trạng nhớ nhung, đau xót, làm tím cả trời chiều mênh mang. Bài ca dao vừa phản ánh thực trạng cuộc sống bất hạnh của người phụ nữ trong chế độ phong kiến xưa, vừa nói lên tấm lòng hiếu thảo đối với cha mẹ. Cũng qua đó, răn đe chúng ta hãy biết trân trọng từng giây phút bên cha mẹ. Cảm thông với nỗi niềm của người con gái, bài ca dao cứ như thầm khóc trong tim ta , nghèn nghẹn, buồn rượi :

“À ơi! Khi bé là con mẹ cha

Lớn lên xa mẹ lại ra con người”.

Đọc thêm  Cảm xúc của em trước nụ cười của mẹ

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *