Lấy nhan đề “Những người không chịu thua số phận”, em hãy viết bài văn nêu suy nghĩ của mình

Nước ta có nhiều tấm gương vượt lên số phận, học tập thành công (như anh Nguyễn Ngọc Kí bị hỏng tay, dùng chân viết chữ; anh Hoa Xuân Tứ bị cụt tay, dùng vai viết chữ; anh Đỗ Trọng Khơi bị bại liệt đã tự học, trở thành nhà thơ; anh Trần Văn Thước bị tai nạn lao động, liệt toàn thân đã tự học, trở thành nhà văn,…). Lấy nhan đề “Những người không chịu thua số phận”, em hãy viết bài văn nêu suy nghĩ của mình về những con người ấy.

Mỗi người trong chúng ta ai cũng có một số phận riêng. Không ai có thể chọn được số phận khi mình sinh ra, cũng như không thể lường hết được những tai họa ngẫu nhiên gặp phải trên đường đời. Những thua thiệt khi sinh ra hay những tai nạn không may gặp phải thường gây cho ta vô vàn khó khăn, trong đó có những khó khăn cực lớn cản trở con đường học tập và con đường phấn đấu trong cuộc sống của chúng ta. Trong xã hội, có rất nhiều người trong số những người “ sinh ra dưới ngôi sao xấu” ấy đã không chịu hàng số phận. Họ ngẩng cao đầu, vượt qua mọi khó khăn, thử thách về vật chất, tinh thần,… mà mạnh mẽ vươn tới những đỉnh cao tri thức, về tài năng và đạt được những thành tựu về nhiều mặt trong cuộc sống.

Những tấm gương ấy chẳng ở đâu xa, nó xuất hiện xung quanh chúng ta. Nếu theo dõi báo đài, internet,… chúng ta dễ dàng bắt gặp hình ảnh anh phi công Merretxep phi công Liên Xô trước đây, mặc dù cụt hai chân vẫn tập nhảy múa trên đôi chân giả để có thẻ tiếp tục lái máy bay chiến đấu để lập công cho đất nước. Hay Nicolai Otx – tơ – rôp – xkhi bị thương gẫy cột sống, liệt toàn thân, mù hai mắt vẫn hoàn thành cuốn sách “Thép đã tôi thế đấy”. Cuốn sách ấy vẫn còn nguyên giá trị. Họ bị thiệt thòi về mọi thứ, nhưng bằng ý chí sắt đá, họ không chịu thua số phận, từng bước đấu tranh để góp sức cho đời.

Thấy Nguyễn Ngọc Ký

Thấy Nguyễn Ngọc Ký

Còn ở nước ta, còn rất nhiều tấm gương như vây. Như anh Phạm Hồng Sơn, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 307 nổi tiếng trong kháng chiến chống Pháp, bị thương gãy xương sống, liệt hai chân nhưng anh vẫn tự học tiếng Nga. Trời đã không phụ lòng những người biết cố gắng, sau này anh trở thành dịch giả nổi tiếng. Cũng trưởng thành trong kháng chiến chống Pháp, anh Văn Vượng, anh bị mù từ năm 8 tuổi, nhưng đã cố gắng học nhạc, học đàn và hăng say luyện tập. Bằng công sức của mình bỏ ra, anh đã trở thành nghệ sĩ ghi ta nổi tiếng, được nhà nước phong tặng danh hiệu nghệ sĩ ưu tú, được học sinh tìm đến rất đông.

Đọc thêm  Cảm nghĩ về nhân vật Dượng Hương Thư trong đoạn trích "Vượt thác"

Hay như anh Đỗ Trọng Khơi, bị tật nguyền do ốm nặng, không đi đứng được, phải thôi học từ năm lớp 4, nhưng trên giường bệnh, anh chiến thắng tử thần, vẫn miệt mài ôn tập, tập viết văn và đã trở thành nhà thơ, nhà văn Việt Nam với nhiều tác phẩm đặc sắc và giành những giải thưởng cao. Chẳng kể đến đâu xa, thầy Nguyễn Ngọc Kí là một ví dụ điển hình. Sinh ra bị liệt cả hai cánh tay, thầy đã tập viết bằng hai chân, tập vẽ, tập xâu chỉ để khâu vá,… Từ người bị tật nguyền, thầy chăm chỉ, cố gắng học tập và rèn luyện bản thân, thầy thi đỗ đại học tổng hợp và trở  thành giảng viên đại học. Thầy được nhà nước phong tặng danh hiệu Nhà giáo ưu tú. Không chỉ dừng lại ở đó, thầy còn tham gia viết văn, đặc biệt là văn dành cho thiếu nhi. Thầy có một tổ ấm hạnh phúc, đó như một món quà quý giá mà ông trời đền đáp cho thầy.

Những tấm gương sáng ở xung quanh chúng ta. Bỏ qua những mặc cảm về số phận, họ vẫn vượt lên tất cả để giành lấy sự thành công. Họ chính là những con người tàn nhưng không phế. Vậy vì sao những con người ấy lại có thể biến cái gần như không thể thành có thể? Sức mạnh giúp họ vượt lên số phận là do đâu? Sức mạnh ấy bắt nguồn từ khát vọng sống và mục đích sống của họ. Bằng ý chí và nghị lực của bản thân, họ quyết tâm bù đắp những cái tạo hóa mà số phận lấy đi. Mặc dù tàn tật, họ vẫn là con người, họ muốn cống hiến sức mình cho xa hội, cho đất nước.

Đọc thêm  Phát biểu cảm nghĩ về câu nói: “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”

Khi con người ta mất đi một phần của cuộc sống thì người ta biết trân trọng cuộc sống gấp nhiều lần. Họ nỗ lực nhiều hơn để lấy lại những thứ đã mất. Mục đích sống và khát vọng sống đã giúp họ khắc phục những mặc cảm của cuộc sống. Dù cuộc sống có gian khổ có vất vả đến đâu cũng hơn là tìm đến cái chết.  Như Pa – ven Cooc – sa – ghin đã từng nói: “ Phải biết sống cả khi cuộc đời tưởng như không chịu được nữa. Hãy làm cho đời mình có ích”.  Từ đó, ý chí và nghị lực, lẽ sống đã giúp họ kiên định tập luyện, tự học không ngừng nghỉ. Và từng bước tiến bộ. Họ đã làm được những cái mà nhiều người bình thường không làm được.  Thành công mỉn cười với những gì họ cố gắng.

Tạo hóa không lấy đi của ai tất cả. Mất đi thứ này sẽ được tạo hóa ban tặng cho một thứ khác. Chúng ta những lớp trẻ, hãy xác định cho mình một mục đích sống đúng đắn, hãy rèn luyện, học tập để trở thành những người có ích cho xã hội. Chúng ta là những người lành lặn lại có hoàn cảnh thuận lợi hơn nhiều khi còn thấy xấu hổ trước những người khuyết tật có ý chí vươn lên. Phải chăng vì chúng ta chưa cố gắng hết mình, chưa có mục đích sống, hay chưa biết tận dụng, không phát huy được những cái đang có.

Cuộc sống chỉ có một, hãy yêu cuộc sống của mình  khi còn có thể. Hãy phấn đấu  như những người có số phận không may mắn. Cuộc sống tươi đẹp còn ở phía trước. Hãy vươn lên, hãy dùng sức lực của bản thân để cống hiến cho đất nước.

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *