Cảm xúc của em trước nụ cười của mẹ

Cảm xúc của em trước nụ cười của mẹ – bài viết số 1:

“Riêng mặt trời chỉ có một mà thôi

Và mẹ em chỉ có một trên đời”

Trong mỗi chúng ta đều có một người mẹ, người đã theo chúng ta từ khi chúng ta chào đời, khi chúng ta chập chững bước đi và cho đến khi chúng ta trưởng thành mẹ vẫn luôn dõi theo chúng ta.

Có lẽ sau bao vất vả nhọc nhằn, nụ cười của mẹ vẫn luôn là đẹp nhất. Nhưng nụ cười ấy chất chứa bao điều vui buồn đều có cả.

Nụ cười hạnh phúc của mẹ là khi những đứa con của mình trưởng thành, biết khôn lớn hơn từng ngày. Đôi khi chỉ là thấy những đứa con mình ngoan và học giỏi cũng đủ để mẹ vui lòng và nở nụ cười hạnh phúc. Mỗi chúng ta, ai cũng đều trải qua những ngày tháng chập chững bước vào đời với đầy lo lắng, nhưng mẹ luôn bên ta. Và em cũng vậy, trên mỗi bước em đi luôn có sự đồng hành của mẹ và tất nhiên có cả nụ cười ấm áp hiền từ của mẹ. Em còn nhớ, khi em còn nhỏ ngày đầu tiên đi học em cũng hồi hộp lắm chỉ muốn ở nhà với mẹ thôi. Mẹ đưa em đến trường em cứ nắm chặt lấy tay mẹ, nũng nịu xin về cùng mẹ không muốn xa mẹ đâu. Mẹ lại nở nụ cười hiền dịu nói: “không sao đâu con à, mẹ tin con sẽ ở lại học ngoan ở lớp có cô giáo và các bạn nữa mà, rồi con sẽ thấy thích đi học ngay thôi. Ngoan nha, chiều mẹ sẽ đón con về, và hãy kể cho mẹ nghe hôm nay con đã học được gì nha!” Ôi! Chính câu nói ấy, nụ cười ấy của mẹ đã tiếp cho em bao nhiêu động lực mạnh dạn hơn vào lớp học. Kết thúc buổi học, mẹ đứng chờ em ở cổng và nở nụ cười thật tươi khi thấy em mẹ nói: “mẹ biết con sẽ làm được mà, ngoan lắm”. Bước đi đầu đời của em có mẹ bên cạnh, nụ cười ấm áp và những lời động viên khích lệ ấy của mẹ khiến em nhận thấy mình sẽ phải cố gắng thật nhiều để không là mẹ buồn để nụ cười ấy sẽ luôn trên môi của mẹ.

Mẹ mỉm cười khi thấy em biết lễ phép, biết nghe lời. Mẹ cười khi thấy em đạt điểm cao, khi thấy em biết phụ giúp việc nhà dù là nhỏ nhất vì mẹ biết em đã trưởng thành hơn. Với em, không có nụ cười nào có thể ấm áp bằng nụ cười của em. Em thích nhìn mẹ cười, em hạnh phúc khi mẹ cười hạnh phúc.

Nhưng đôi khi mẹ cười nhưng nụ cười ấy mang một nét suy tư, buồn bã. Đó là khi em mắc lỗi. Có một lần, em chót làm lỡ bình hoa mà mẹ thích nhất, nhưng lại nói dối là con mèo chạy qua làm vỡ bình hoa. Mẹ nhìn em một hồi lâu, và nói: “mẹ tin con mèo làm đổ bình hoa và con của mẹ sẽ không nói dối mẹ đâu”. Lúc ấy, em thấy trong lòng thật hối hận bởi mẹ đã tin tưởng em như vậy mà em lại nói dối. Vội vàng em nhận lỗi với mẹ và nói sự thật. Mẹ không trách mắng gì em mà lại nở nụ cười và nói không sao đâu biết lỗi là tốt rồi. Nhưng em hiểu nụ cười ấy của mẹ chứa đựng một nỗi buồn. Em ân hận lắm và tự hứa sẽ không bao giờ làm mẹ buồn nữa.

Có lẽ trên đời này không có gì quý hơn nụ cười của mẹ, nụ cười ấy là động lực cho em cố gắng. Em mong sao mẹ sẽ mãi luôn cười nụ cười hạnh phúc. Vì đối với em, nụ cười hạnh phúc của mẹ là cả một “gia tài” đối với em.

 

Cảm xúc của em trước nụ cười của mẹ – bài viết số 2:

… Mùa đông…gió rít từng hồi lạnh buốt…Ai cũng mặc áo bông mà vẫn cứ xuýt xoa. Nhật ký nè ! Mình mới có một “trải nghiệm” hết sức thú vị. Mình nhận thấy mùa đông không khó gần như mọi người vẫn tưởng mà ngược lại…mùa đông mang đến tình yêu thương giữa con người với… con người. Sáng nay, dậy muộn, mùa đông mà, mình toàn “ngủ nướng” thôi ! Mình bước vội khỏi nhà, mẹ chạy theo đưa mình chiếc áo khoác cùng một nụ cười thật tươi. Và khi ấy, vẫn bầu trời xám xịt, vẫn cơn gió lạnh lẽo mà sao mình cảm thấy ấm áp vô cùng bởi nụ cười của mẹ…

Đọc thêm  Cảm nhận về nhân vật "tôi" trong truyện "Tôi đi học" của Thanh Tịnh.

Mẹ ơi ! Mẹ có biết nụ cười của mẹ có ý nghĩa với con biết nhường nào không ? Trong bài văn tả mẹ, con đã viết : nụ cười của mẹ tựa như bông hoa mùa xuân đang chúm chím hé nở, nhưng ngay lúc này đây con lại cảm thấy nụ cười ấy không chỉ là bông hoa mà nó còn như ánh mặt trời sưởi ấm tâm hồn con. Hồi nhỏ, con nghe bố kể rằng : lúc con chào đời, mẹ đã nở một nụ cười thật mãn nguyện và khi ấy mẹ đã khóc. Lúc đó, con còn quá ngây thơ và hỏi bố : “Tại sao mẹ vui mà lại khóc hả bố ?” Bố đã trả lời con rằng : Mẹ khóc vì mẹ tự hào vì đã đem đến “một đoá hồng” rực rỡ cho cuộc đời, còn mẹ cười vì mẹ tin “thiên thần vừa chào đời” sẽ không làm bố thất vọng. Nghe bố nói con chỉ hiểu đơn giản : Nụ cười của mẹ đã đánh dấu một kỷ niệm quan trọng của đời con và sẽ mãi dõi theo con trên bước đường đời. Khi con chập chững những bước đi đầu tiên, một nụ cười đầy hy vọng đã nở trên đôi môi của mẹ, giúp con tự tin hơn trên con đường cuộc sống. Hồi ấy, nếu có người hỏi còn rằng : “Người mà con yêu nhất là ai ?” thì con chỉ biết nói : “Con yêu mẹ nhất trên đời”, bố đã chẳng ghen tị khi nghe con nói đó sao ?

Lớn hơn một chút, con đã ngắm nhìn mẹ và nhận thấy : … Khi mẹ cười, đôi mắt mẹ lonh lanh, dường như ánh sáng hào quang đang rọi vào trong con, khiến con cứ muốm ngắm mãi thôi. Con đã hỏi mẹ : “Mẹ có yêu con không ?” . Mẹ trả lời : “Yêu nhiều lắm, vì con là “nàng công chúa nhỏ” của mẹ mà ! Ngốc ạ !”

Con đến trường, cô giáo dạy con những nét chữ đầu tiên và con đã ngồi suốt cả buổi tối chỉ để viết thật đẹp chữ “MẸ”, vì con biết khi nhìn thấy nó mẹ sẽ cười, điều đó khiến con cảm thấy hạnh phúc. Ở trường con bị ngã nhưng con không khóc vì sợ bị bạn bè gọi là “Mít ướt”. Về nhà, nhìn thấy mẹ, chẳng hiểu sao nước mắt con cứ thế tuôn trào, hình như con làm nũng mẹ vì ở bên mẹ con luôn tìm được sự chở che và thấy mình nhỏ bé làm sao.

Lúc con được điểm cao, thật lạ, mẹ chỉ cười chứ không khen con, trong lòng con luôn có câu hỏi “Vì sao ?” Giờ đây, con đã đủ lớn để hiểu : Mẹ cười để chia sẻ niềm vui cùng con và khích lệ con tiến bộ, mẹ không khen con vì mẹ sợ con gái của mẹ “kiêu”. Và có lẽ, đôi lúc con cũng có chút kiêu căng thật, mẹ vẫn bảo chẳng có ai hoàn hảo mà. Nhưng con biết, con có quyền ngẩng cao đầu và tự hào vì con có một người mẹ thật tuyệt vời.

Khi con lên lớp năm, đi thi, giải mà con đạt được không cao, điều đó khiến con cảm thấy buồn, buồn vì công sức mình bỏ ra không được đền bù xứng đáng. Lúc ấy mẹ vẫn cười với con nhưng con biết mẹ đang buồn khi thấy con khóc nức nở. Nụ cười của mẹ khi ấy như bàn tay diệu kì nâng đỡ tâm hồn con và giúp con vượt qua khó khăn. Rồi đến khi con đạt giải cao, con lại nhìn thấy nụ cười của mẹ – một nụ cười đầy mãn nguyện. Niềm vui của con được nhân lên nhiều lần. Bên mẹ, con luôn tìm được tình yêu thương, tìm được sự bình yên sâu thẳm trong tâm hồn. Con chẳng biết nói gì ngoài ba tiếng : CON – YÊU – MẸ . Nếu mẹ là cây lớn toả bóng mát thì con chỉ muốn là bông hoa nhỏ dưới gốc cây để mãi được mẹ yêu thương.

Đọc thêm  Phát biểu cảm nghĩ về đoạn trích "Vào phủ Chúa Trịnh"

Nhiều khi con nghĩ : Con chẳng muốn lớn, bởi khi con lớn lên, mẹ đâu còn ôm con, mẹ đâu còn kể chuyện cổ tích cho con nghe nữa. Nhưng bây giờ, con có thể hiểu : con phải lớn, phải lớn thật nhanh để đền đáp công ơn của mẹ, để nụ cười của mẹ mãi tười tắn trên môi… Mẹ có biết, mỗi khi mẹ về quê, chỉ hai, ba ngày thôi nhưng con vẫn cảm thấy thật trống trải. Một điều thật giản dị mà con nhận thấy : Con không thể thiếu mẹ, không thể thiếu nụ cười của mẹ…

Mẹ ơi ! Con đã biết con cần phải làm gì để nụ cười luôn nở trên đôi môi của mẹ. Mẹ hãy tin con – tin vào “thiên thần” mà cách đây mười hai năm – sáu tháng mẹ đã nở một nụ cười mãn nguyện để chào đón. Mẹ ơi ! “Con dù lớn vẫn là con của mẹ – Đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con”…

 

Cảm xúc của em trước nụ cười của mẹ – bài viết số 3:

Nụ cười luôn là một yếu tố quan trọng trong cuộc sống của mỗi con người. Đó có thể là nụ cười động viên, nụ cười hạnh phúc, hay nụ cười an ủi,…càng đặc biệt hơn khi nụ cười đó được những người yêu quý dành tặng cho mình. Và đối với em, nụ cười của mẹ chính là nụ cười mà em yêu quý nhất.

Mẹ em là một người phụ nữ hiền lành, nhân hậu, suốt đời hi sinh vì chồng, vì con. Mẹ luôn tần tảo sớm hôm, nhọc nhằn mưa nắng để lao động, nuôi sống gia đình bé nhỏ của mẹ. Tuy vậy, mẹ em chưa bao giờ ngừng nở nụ cười lạc quan và hạnh phúc.

Ngay khi vừa sinh em ra, ba nói mẹ đã nở một nụ cười hạnh phúc. Mẹ cười dẫu cho mẹ rất mệt mỏi, đau đớn vì vừa mới sinh em bé nhưng chính vì được đón đứa con đầu lòng nên mẹ không kiềm được niềm vui mà nở một nụ cười. Mỗi khi nghe ba kể vậy, em lại cảm thấy thương mẹ quá đỗi.

Trong cuộc sống, nụ cười của mẹ luôn gắn bó với quá trình trưởng thành của em. Mỗi khi em thức khuya học bài, mẹ lại khẽ xoa đầu em mà cười khích lệ, khuyên em cố gắng học hành nên người. Khi em đạt kết quả tốt trong học tập hay làm việc gì tốt khiến cho ba mẹ vui lòng, mẹ lại nở một nụ cười vui vẻ, hạnh phúc. Còn có khi em gặp những chuyện buồn trên lớp, mẹ lại nở một nụ cười hiền lành, nhẹ nhàng an ủi, giúp em vượt qua được nỗi buồn ấy…Cứ như thế, nụ cười của mẹ đã đồng hành với em trong những chặng đường buồn vui trong cuộc sống.

Tuy vậy, cũng có lúc nụ cười không hiện hữu trên gương mặt phúc hậu của mẹ. Khi mẹ đi làm về, mẹ lại cười một nụ cười mệt mỏi vô cùng. Nụ cười ấy chất chưa biết bao cơ cực, gian lao mà mẹ phải gánh vác. Hay khi em mắc lỗi, nụ cười hiền hậu hàng ngày cũng biến mất, thay vào đó là một khuôn mặt rất buồn và thất vọng. Cứ mỗi lần như vậy, em lại tự nhủ bản thân không được mắc thêm lỗi lầm nào nữa, để mẹ không phải phiền lòng vì em.

Không chỉ đối với em mà đối với gia đình, mẹ cũng luôn nở một nụ cười hiền hậu, ấm áp như thế. Ba mẹ luôn cười với nhau một cách hạnh phúc. Còn đối với ông bà, mẹ cũng cười bằng nụ cười của một đứa con hiếu thảo. Cứ như thế, nụ cười của mẹ đã trở thành một hình ảnh đẹp không thể phai nhòa trong tâm trí em.

Dù trong hoàn cảnh nào, mẹ vẫn luôn cười thật ấm áp. Em sẽ cố gắng trở thành một đứa con ngoan trò giỏi để mẹ có thể tự hào về em, có thể cười khi khoe em với mọi người xung quanh. Em hi vọng rằng, mẹ em sẽ luôn gặp nhiều niềm vui trong cuộc sống để mẹ không phải buồn khổ thêm một lần nào nữa.

 

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *