Cảm nhận về nhân vật “tôi” trong truyện “Tôi đi học” của Thanh Tịnh.

Cảm nhận về nhân vật “tôi” trong truyện “Tôi đi học” của Thanh Tịnh.

          Kỉ niệm về ngày tựu trường thật đẹp biết bao. Hè sang thu lại tới, lá ngoài đường rụng nhiều hơn, mọi người từ trẻ em đến người lớn lại háo hứng chuẩn bị cho ngày khai trường. Với chất thơ nhẹ nhàng, sâu lắng, đậm chất thơ, với bài “ Tôi đi học” Thanh Tịnh đưa người đọc trở về với những cung bậc cảm xúc ấy. Đặc biệt, tác giả đã khắc họa tinh tế nhân vật “tôi” hiện lên chân thực và đẹp đẽ.

Bằng sự khéo léo và tài năng nghệ thuật của mình, Thanh Tịnh đã đưa người đọc vào một không gian trog lành, đầy ắp kỉ niệm tuổi thơ: “Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỉ niêm hoang mang của buổi tưu trường”. Và nhân vật “tôi” nhớ lại:  “không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng”. Dòng cảm xúc tuôn chảy nhẹ nhàng, khiến độc giả quay trở về thơ ấu cùng những hình ảnh về thầy cô, mái trường hiện lên đầy ắp.

Trong dòng hoài niệm, nhân vật “tôi” : “một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học”. Cảm xúc của nhân vật được thể hiện tự nhiên, đầy chân thực khiến cho độc giả cảm như là chính mình. Ai trong mỗi chúng ta, đều thấy mình ở trong đó, e thẹn núp đằng sau lưng người thân trong buổi tựu trường đầu tiên.

Cảm nhận về nhân vật "tôi" trong truyện "Tôi đi học" của Thanh Tịnh

Cảm nhận về nhân vật “tôi” trong truyện “Tôi đi học” của Thanh Tịnh

Đi học, nhân vật “tôi” như thấy mình đứng đắn và trang trọng hơn. Chẳng còn nhiều những buổi đi chơi, thả diều, chạy nhảy ở đê như đám thằng Quý, thằng Sơn nữa. Sẽ có những buổi chiều rong chơi thỏa mái, “tôi” đi học rồi.

Đọc thêm  Cảm nghĩ về nhân vật Dượng Hương Thư trong đoạn trích "Vượt thác"

Đến trường Mỹ Lý, nhân vật “tôi” có sự so sánh ngôi trường bây giờ và khoảng thời gian ngôi trường lúc nghỉ hè. Chính sự so sánh ấy khiến nhân vật “tôi” trưởng thành hơn. Cậu bé thấy: “trường Mỹ Lý vừa xinh xắn vừa oai nghiêm như cái đình Hòa Ấp. Sân nó rộng, mình nó cao hơn những buổi trưa hè đầy vắng lặng”. Nhân vật “tôi” lớn thật rồi. Cảm xúc của nhân vật “tôi” được Thanh Tịnh tái hiện rất chân thực.

Bước đến trường, nhân vật “tôi” ngơ ngác và rụt rè, cậu tỉ mẩn quan sát xung quanh: ““chung quanh những cậu bé vụng về lúng túng như tôi, các cậu chỉ theo sức mạnh dìu các cậu tới trước. Nói các cậu không đứng lại càng đúng hơn nữa. Vì hai chân các cậu cứ dềnh dàng mãi. Hết co lên một chân, các cậu lại duỗi mạnh như đá một quả banh tưởng tưởng…”, và có lẽ, đây là cảm xúc mà ai đi học, cũng đều gặp phải.

Những cảm xúc ấy dần tan biến đi khi nhân vật “tôi” gặp thầy cô. Thầy hiệu trưởng hiền từ, thầy chủ nhiệm trẻ với nụ cười thân thiện đã khiến “tôi” và đám bạn cùng lớp thấy nhẹ nhàng hơn. Chính người thầy sẽ đưa cậu và các bạn cập bến bờ tri thức. Các bạn cậu và cậu sẽ thành công. Đồng thời, tiếng trống trường vang lên, đã làm thay đổi cuộc đời cậu, là một bước ngoặt lớn đối với nhân vật “tôi”.

Đọc thêm  Phát biểu cảm nghĩ về truyện Con Rồng, cháu Tiên

Và mẹ, người đã tiếp thêm cho cậu những tự tin và lòng can đảm. Những cái rụt rè, bỡ ngỡ kia sẽ mất đi, nhường chỗ cho sự tự tin và lòng dũng cảm. Và đó chính là thứ kỉ niệm chân thực, sẽ không bao giờ phai mờ trong lòng nhân vật tôi. Bất chợt, kỉ niệm tuổi thơ hiện về:  “tôi đưa mắt thèm thuồng nhìn theo cánh chim. Một kỉ niệm cũ đi bẫy chim giữa cánh đồng lúa bay trên bờ sông Viêm sống lại đầy trong tâm trí thôi. Nhưng tiếng phấn của thày gạch mạnh trên bảng đen đưa tôi về cảnh thật” Một ý nghĩ trong sáng, thật đẹp.

Câu chuyện khép lại với những dòng cảm xúc về nhân vật “tôi”, những dòng cảm xúc chân thật. Chính dòng cảm xúc này đã đưa độc giả về tuổi thơ yêu dấu. Thanh Tịnh, với giọng thơ nhẹ nhàng, giàu chất thơ, cậu chuyện của ông như in sâu vào tâm trí đọc giả. “ Tôi đi học” là tác phẩm thành công, nó sẽ sáng mãi trong trái tim của mỗi người khi đọc nó.

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *