Cảm nghĩ về một người thân yêu nhất

Cảm nghĩ về một người thân yêu nhất của anh (chị)

M.Gorki đã từng nói: “văn học là nhân học”. Tác phẩm văn chương cho ta cảm nhận về cuộc đời, con người. Và có lẽ ta sẽ không thể nào thấm hết được cái đẹp trong văn nếu không có những người thầy. Thầy đã dìu dắt ta từ khi ta bước đến trường học ngày đầu tiên cho tới lúc ta trưởng thành. Cuộc đời của tôi chắc sẽ không bao giờ quên được cô giáo Thúy dạy văn tôi lớp chin – một người thầy tận tụy, yêu thương học trò và luôn hết lòng vì đàn con thân yêu!

Dưới đôi mắt của tôi, cô Thúy hiện lên là một người có thể nói là hoàn hảo. Hình ảnh cô dường như đã in đậm trong tâm trí tôi đến mức tôi có thể nhận ra cô dù chỉ thoáng qua. Lần đầu gặp cô tôi tin các bạn sẽ bị cô gây ấn tượng bởi vóc dáng cao cùng mái tóc buông dài thướt tha trong gió. Chưa hết cô Thúy còn có dáng đi vô cùng đặc biệt. Cô đi rất từ tốn, mang dáng vẻ thư thái, khoan thai. Dáng đi của cô cho tôi hiểu cô là người rất cẩn thận, không vội vã mà thận trọng trong mọi quyết định. Dáng đi ấy đã luôn ở bên tôi cũng như các bạn lớp 9A của tôi rèn cho chúng tôi từng con chữ, từng ý văn để những bài văn của chúng tôi tốt hơn, hay hơn. Cô luôn nhắc nhở học trò phải biết lấy lại lời văn để kéo lại ý sai sửa thành ý đúng có thế mới viết tốt được. Từng dòng chữ cô viết trên bảng uốn lượn nhưng mới nhẹ nhàng làm sao! Thiết nghĩ tôi có được tính cẩn thận một phần cũng là do cô. Bởi có cô tôi mới viết chữ nhẹ nhanh mà không hay tẩy xóa như vậy (Cô ơi con muốn nói lời cảm ơn cô nhiều lắm!). Mỗi lần nghĩ về cô tôi luôn nhớ đến nụ cười của cô. Nó hiện lên rạng rỡ trên khuôn mặt tròn, có nhiều nét chân chim ở khóe mắt mỗi khi cô gặp tôi. Tôi còn nhớ có lần tôi đi học đội tuyển trên huyện vào một chiều nắng gắt làm lòng tôi bỗng dưng lắng xuống, buồn pha chút mệt mỏi, khi thấy cô đi qua tôi cất tiếng chào: “em chào cô ạ”. Tôi cứ ngỡ cô sẽ không ngoảnh lại vì tôi chào nhỏ bởi tôi đang mệt nhưng tôi đã nhầm dù lúc đó cô đi rất nhanh nhưng nghe tiếng chào, cô đã đi chậm lại, nhìn tôi cô nhoẻn miệng cười thật tươi rồi nói: “cô chào em”. Ôi nụ cười đó sao nó ấm áp và làm lòng tôi vui đến lạ. Cho đến bây giờ những lúc tôi thấy chán nản bởi lượng kiến thức quá lớn của lớp 10 tôi đều hồi tưởng lại ve rmặt tươi cười của cô để tự khích lệ mình và lấy lại niềm tin trong cuộc sống.

Cảm nghĩ về một người thân yêu nhất

Cảm nghĩ về một người thân yêu nhất

Nhà thơ Xuân Quỳnh đã có những vần thơ thật tuyệt về sự chuyển động thời gian ở đời:

Đọc thêm  Phát biểu cảm nghĩ của em về bài văn “Cổng trường mở ra” của Lý Lan

“Thời gian như là gió

Mùa đi theo tháng năm

Tuổi theo mùa đi mãi”

Thời gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa, bốn mùa luân chuyển và tuổi tác của cô giáo tôi cũng một đi không trở lại. Cô Thúy đã ngoài bốn mươi chỉ một thời gian nữa thôi cô sẽ bước đến tuổi sang thu song với bất cứ ai trò chuyện với cô đều cảm nhận thấy sự yêu đời, vui tươi của một tâm hồn rất trẻ. Cô tự tạo ra những thứ để cuộc sống của mình trở nên ý nghĩa: trong máy ảnh cô chụp nhiều ảnh với học trò, nuôi cá cảnh trong nhà, trồng hoa sau vườn,… Bởi vậy những cô cậu học trò chúng tôi mỗi lần đến thăm cô đều không cảm thấy sự hiu quạnh dù co ở có một mình. Cô nói với chúng tôi đừng cố chạy theo thời đại một cách thái quá hãy cho mình một khoảng trời riêng để hồn mình luôn bay bổng, vui vẻ. Cũng từ đó tôi bắt đầu thích trồng hoa, trang trí phòng học, cảm thấy yêu thiên nhiên, yêu mọi người xung quanh nhiều hơn!

Chưa cần nghe cô giảng, chỉ nói chuyện với cô ta cũng đủ có thể thấy được tâm huyết mà cô dành cho nghề giáo. Cô yêu Văn nên từng lời văn của cô thấm đẫm văn chương mang hơi xuân thổi vào tâm hồn những cô cậu học trò gợi những ước mơ, mở lối cho tấm lòng yêu thương, cảm thông, chia sẻ với mảnh đời bất hạnh khác nhau trong cuộc sống. Cô giảng bài, khuôn mặt biến chuyển hoạt động. Cô cho tôi cảm nhận mùa xuân của đất nước, nhịp sống của dân tộc khi học những vần thơ trong “Mùa xuân nho nhỏ”, vẻ mặt cô tươi cười phấn khởi đưa tôi dễ dàng hòa vào không khí khẩn trương của đất nước những năm tám mươi. Cô giảng Kiều bằng cả tấm lòng. Nói về đời Kiều giọng cô xót thương, đau đớn thương cho thân phận Kiều bạc mệnh. Qua lời giảng tôi thấy yêu nàng Kiều, trân quý tấm lòng nhân ái của đại thi hào Nguyễn Du nhiều hơn. Tôi nghĩ cô Thúy đẹp nhất không phải lúc cô cười mà chính là lúc cô giảng bài. Bời khi đó tâm hồn cô đã sống cùng văn, hết lòng vì nghiệp văn chương. Những khi cô giảng nhiều những cơn ho kéo dài lại hành hạ cô nhưng vượt qua tất cả cô luôn cố gắng truyền dạy cho trò kiến thức văn tinh túy nhất bằng giọng nói trìu mến. Mỗi khi ấy tôi thấy thương cô, mong cơn ho ngắn lại đừng làm đau họng cô nữa. Tình yêu văn trong cô đã bồi đắp niềm say mê văn học ở trong tôi nuôi dưỡng mơ ước trở thành giáo viên dạy văn của tôi ngày một lớn dần làm cho tôi cảm nhận nghề giáo thật đẹp và thiêng liêng biết bao như lời một bài hát mà tôi đã từng nghe “đi khắp các nẻo đường của Tổ quốc ta ơi, có một loài hoa đậm đà bản sắc hương, có một loài hoa đậm đà tình mẹ, loài hoa ấy đẹp như em – người giáo viên nhân dân”

Đọc thêm  Phát biểu cảm nghĩ về câu ca dao: “Chiều chiều ra đứng ngõ sau - Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều”

Cô Thúy không chỉ mang lại cho tôi tình yêu văn học mà còn giúp tôi cảm nhận được sự ấm lòng của tình cô trò, tình mẹ con ở trường. Với tôi, cô không không đơn thuần là một người thầy mà còn là ngườ mẹ thứ hai, một từ điển sống mà tôi luôn tìm đến mõi khi gặp khó khăn, thắc mắc cần giải đáp. Cô luôn quan tâm, yêu thương tôi như con của mình vậy. Mỗi kì thi loại đôi tuyển cô đều đến bên tôi hay gọi điện căn dặn, lưu ý  tôi những vấn đề tôi hay mắc phải và chưa bao giờ cô quên chúc tôi thi tốt. Tôi cảm nhận được sự quan tâm tận tình chan chứa tình thương mà cô dành cho tôi nên khi bước vào phòng thi tôi đều nghĩ về cô như tìm đến một chỗ dựa tinh thần giúp tôi không còn căng thẳng thoải mái để viết bài. Nhờ vậy mà điểm qua các kì thi loại của tôi đều rất cao. Thành công của tôi có một phần không nhỏ của cô Thúy. Không có cô làm sao tôi có được những thành quả đáng khen ngợi đó. Lòng tôi biết ơn và thầm cảm ơn co rất nhiều

Có thể nói trong đời tôi thật sự may  mắn khi được làm học trò của cô Thúy. Cho dù trên chặng đường tôi đi có muôn vàn khó khăn, thử thách nhưng nhất định tôi sẽ nỗ lực phấn đấu hết mình để trở thành một cô giáo dạy Văn như cô Thúy không phụ công dạy dỗ và hi vọng của cô. Hình ảnh của cô sẽ mãi ở trong trái tim tôi, không phai nhòa theo năm tháng:

“Từng dòng chữ suốt một đời lặng lẽ

Vẫn âm thầm như bụi phấn rơi rơi”

(Xuân Định)

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *